Bạch Ngọc Quỳ đột ngột rùng mình, nhọc nhằn mở mắt. Trước mặt nàng là vách băng tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, trên đỉnh đầu là dải trời hẹp dài như sợi chỉ. Gió lạnh nương theo cửa cốc rít gào, phát ra những tiếng hú dài chói tai.
Là Ưng Sầu cốc.
Bọn họ thoát ra được rồi.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, nàng chẳng màng đến cơ thể đang tê dại vì rét, lập tức chống tay xuống mặt băng ngồi dậy, cuống quýt quay đầu nhìn sang bên cạnh.




